rss
Thứ năm, 20/09/2018 | 11:01 GMT+7

Rwanda: thoát nghèo nhờ chiếc xe đạp đua

Cập nhật 10:55 ngày 19/11/2017
(Quốc tế) - Ở một đất nước đang phát triển như Rwanda tại châu Phi, xe đạp đã trở thành phương tiện thoát nghèo cho các cô gái trẻ khi họ theo đuổi sự nghiệp của một VĐV thể thao.

Hình ảnh: Rwanda: thoát nghèo nhờ chiếc xe đạp đua số 1

"Các bạn học của tôi không bao giờ biết đua xe là thế nào, đặc biệt nếu bạn là một cô gái," Benitha Uwamariya chia sẻ như vậy khi cô ngồi trong văn phòng của thầy hiệu trưởng tại trường học. "Nhưng bởi vì tôi là một cua rơ, bởi vì họ thấy tôi tham dự Đại hội thể thao trẻ của châu Phi và Olympic trẻ thế giới, họ cho rằng đây là một kỳ tích. Họ cũng muốn thử xem thế nào."

Uwamariya, 18 tuổi, và Clementine Niyonsaba, 17 tuổi, là những cua rơ nữ đầu tiên của Rwanda tham dự Đại hội Olympic trẻ thế giới đang diễn ra ở Nanjing, Trung Quốc.

Xe đạp là một phần trong thói quen sinh hoạt của nước nông nghiệp Rwanda nhưng nó dành cho đàn ông chứ không phải phụ nữ. Một chiếc xe đạp nặng, một líp và hai bánh có thể giúp người dân Rwanda sống tốt hoặc nghèo khổ trong cộng đồng nông dân ở quốc gia Đông Phi này.

Tại Rwanda, người ta sử dụng xe đạp để vận chuyển hàng hóa ra chợ. Một chiếc xe có thể chở được cả núi khoai tây hay chuối, dù nhìn vào, ai cũng nghĩ họ không làm được. Còn nếu không chở hàng, chiếc xe đạp sẽ biến thành taxi-xe đạp. Thậm chí, taxi-xe đạp là phương tiện giao thông công cộng chính ở Rwanda vì nhiều người không có đủ tiền để đi ô tô. Cũng vì vậy mà một số thành viên của đội đua xe đạp Rwanda đã bắt đầu sự nghiệp như là những tài xế taxi-xe đạp. Tuy nhiên, không ai xem công việc này là dành cho phụ nữ.

"Hiếm khi có một cô gái ngồi xe đạp," Kimberly Coats, HLV của đội đua xe đạp nữ Rwanda, cho biết. "Các gia đình không bao giờ mua xe đạp cho cô con gái. Họ chỉ mua xe cho cậu con trai để cậu ta có thể chở hàng hoặc trở thành một tài xế taxi-xe đạp. Còn đối với các cô con gái, họ không nghĩ như vậy."

Hình ảnh: Rwanda: thoát nghèo nhờ chiếc xe đạp đua số 2

Ý nghĩ này của người Rwanda khiến Coats thất vọng khi cô từ Mỹ đến đây vào năm 2009. Cô xem xe đạp là phương tiện làm thay đổi cuộc sống và tin rằng nó có thể giúp các cô gái thoát nghèo.

Nên nói thêm là Rwanda có tỷ lệ phụ nữ nắm giữ các vị trí lãnh đạo quan trọng của đất nước rất cao và cũng là quốc gia có tỷ lệ đại biểu quốc hội là nữ cao nhất thế giới. Sở dĩ phụ nữ có được một vị trí như vậy là vì nạn diệt chủng năm 1994 khiến dân số Rwanda chỉ còn 30% là đàn ông. Mặc dù thế thì ngày nay, đa số phụ nữ ở quốc gia Đông Phi sống bằng nghề nông này vẫn sống trong cảnh nghèo khổ.

Theo Coats thì chiếc xe đạp thấp kém có thể tạo ra được sự khác biệt. Cô đã kết hợp với VĐV xe đạp xuất sắc nhất Rwanda là Adrien Niyonshuti xin tài trợ được 200 chiếc xe đạp cho học viện huấn luyện đua xe mà anh thành lập ở thị trấn quê hương Rwamagana, nằm cách thủ đô Kigali một giờ đi xe.

Toàn bộ số xe đạp này được đội đua xe MTN-Qhubeka của Nam Phi mà Niyonshuti khoác áo cung cấp. Chúng dành cho bọn trẻ đang ở tuổi đi học và 40% trong số này là nữ.

"Lý do chúng tôi đưa những chiếc xe đạp này tới Rwamagana là vì chúng sẽ tạo điều kiện cho các em gái tới trường," Coats giải thích. “Tất cả thấy được rằng, những bé gái có xe đạp sẽ ở lại trường lâu hơn, không mang bầu lung tung và có xu hướng kết hôn muộn. Vì thế, sở hữu một chiếc xe đạp có thể làm thay đổi cuộc sống của một cô gái."

Hình ảnh: Rwanda: thoát nghèo nhờ chiếc xe đạp đua số 3

Cách đây chưa đầy một năm, Uwamariya được Niyonshuti huấn luyện đua xe ở học viện của anh. Vào thời điểm đó, cô vẫn còn mặc váy đen và áo khoác đỏ, một bộ đồng phục khó có thể nói rằng cô là một “VĐV”. Thế nhưng, Niyonshuti thấy tiềm năng ở cô gái trẻ này và tặng cô một trong những chiếc xe đua giá trị của anh.

Lần đầu tiên Uwamariya có một chiếc xe đạp là vào tháng 7/2013. Chiếc xe thực sự có ý nghĩa với cô bởi nó đã đưa cô tới nhiều nơi và gặp gỡ nhiều người.

Mặc dù thế thì ban đầu, mọi chuyện cũng rất khó khăn. Khi Uwamariya nói rằng cô thích đua xem, cha mẹ cô đã phản đối dữ dội. Sau đó thì Uwamariya đã thuyết phục họ là nếu cô đua xe, cô mới có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Giờ thì Uwamariya có thể mua được những con bò và cô đang có ý định xây nhà từ số tiền cô kiếm được ở những giải đua xe. Đây giống như một giấc mơ mà Uwamariya chưa bao giờ nghĩ đến trước đây.

Quan trọng không kém, thậm chí là hơn, nhờ xe đạp, cô có thể đến trường và kết thúc chương trình đào tạo. “Thường thì tôi mất hai giờ đi bộ từ nhà đến trường nhưng bây giờ, với một chiếc xe đạp, tôi chỉ mất một giờ. Tôi đến lớp đúng giờ và điều này thật có ý nghĩa vì tôi hiểu rằng mình có tương lai. Rất nhiều người ở thị trấn của tôi không có cơ hội đến trường bởi vì đường sá xa xôi," Uwamariya nói.

Dĩ nhiên thì Uwamariya và đồng đội của cô không có cơ hội giành huy chương ở Đại hội Olympic trẻ thế giới. Mặc dù thế thì đối với họ, họ đã làm được những điều không tưởng. Cái đích của họ không chỉ là vượt qua làn vôi phía cuối cuộc đua mà là làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn.

Đấy chính là những mục tiêu cao lớn của Uwamariya nói riêng và phụ nữ Rwanda nói chung bởi thành công với họ không chỉ là vạch đích, đặc biệt khi cô đã đối mặt với áp lực, sức ép ở Đại hội thể thao trẻ châu Phi tại Botswana và giờ là Trung Quốc. 

Bảo Anh

Bình luận (0)
Gửi